支持模糊查询,支持通配符和拼音查询,帮助。
拼音 dāng shù
注音 ㄉㄤ ㄕㄨˋ
◎对宦官的蔑称。
dāng shù ㄉㄤ ㄕㄨˋ
珰竖(璫竖)
对宦官的蔑称。 清 冯桂芬 《明徵士刘孝惠先生像题词》:“读《明史》至 天 崇 之际,可谓多故矣,璫竖肆毒,奸相树门户。”
珰 [ dāng ] 1. 古代妇女戴在耳垂上的装饰品。 2. 中国汉代武职宦官帽子的装饰品,后借指宦官。 3. 屋椽头的装饰,即“瓦当”。 [更多解释]
竖 [ shù ] 1. 直立,直立的,与“横”相对。 如 竖立。竖井(一种垂直的矿井)。竖琴。竖起耳朵听。 2. 汉字笔形之一,自上往下。 3. 上下的或前后的方向,与“横”相对。 如 竖着写。 4. 旧称未成年的童仆,小臣,引申为卑贱的。 如 童竖。竖子(a.童仆;b.鄙贱的称呼,如“竖竖不足与谋”。亦称“竖小子”)。 [更多解释]
tī shù
dāng dāng
nì dāng
dāng zǐ
shù hè
dào shù
dīng líng dāng láng
bì shù
biān shù
sī shù
shí wú yīng xióng , shǐ shù zǐ chéng míng
èr shù
dāng shù
zăng shù
jù dāng
héng căo bù dòng , shù căo bù ná
yuán dāng
héng qī shù bā
shù fū
bī shù
huàn shù
dāng láng
yōng shù
zōu shù
珰竖,拼音是:dāng shù。意思是:对宦官的蔑称。